Kính gia đình Vạn Hạnh ;

Tết Dương Lịch năm nay, tôi có dịp trở lại Atlanta tham dự một sinh hoạt cộng đồng. Khi chương trình gần chấm dứt, một chị khoảng ngoài 60 tuổi đến gặp tôi và giới thiệu chị là con gái lớn của bà Vú, chủ quán Cafe Bà Vú ở đầu hẻm Trương Minh Giảng. Chị cũng biết tôi đã gặp em trai và cháu của chị trong dịp thăm Atlanta lần trước, nhưng lần này chị báo cho tôi biết ngày 1 tháng 1 cũng là ngày đám giỗ Vú. Chị mong muốn nếu có thể được mời tôi đến dự đám giỗ Vú tại nhà em trai của chị gần đó. Theo lời chị cho biết, Vú mất ngày 30 tháng 12, 2003 thọ 86 tuổi. Vú được an táng tại Atlanta. Vú bị bịnh sau lễ Giáng Sinh và đưa bào bịnh viện chỉ 5 ngày thì Vú qua đời. Vú ra đi rất nhẹ nhàng. Chị cũng cho biết Vú rời Việt Nam ngày 26 tháng 4 1975 nhờ có con gái làm việc cho USAID.

Tôi đã đến và thay mặt cho gia đình sinh viên Vạn Hạnh thắp hương nhân ngày giỗ của Vú. Vì hôm qua trời Atlanta mưa lớn nên không thể ra nghĩa trang viếng mộ Vú. Gia đình cho tôi biết Vú thường nhắc đến sinh viên Vạn Hạnh, không phải vì họ thiếu nợ Vú nhưng là những sinh viên rất ngoan. Một trong những người con gái của Vú học Thương Mại ban đêm ở Vạn Hạnh. Những ngày đầu qua Mỹ, Vú rất buồn vì nhớ sinh hoạt của quán Café, nơi đời sống của Vú đã gắn liền từ sau 1968. Trong những người có mặt hôm qua là cô bé phụ với Vú bưng cà-phê. Ngày đó cô bé 13,14 tuổi và bây giờ thì đã lớn hơn nhiều. Cô ta thật là mừng khi gặp tôi dù cả hai đều không nhớ mặt nhau. Cô ta nói tôi tả thật là đúng các chi tiết về quán café của Vú. Tấm hình Vú thờ trên bàn thờ chụp khá lâu nên rất giống Vú trong những ngày ở Vạn Hạnh.

Dưới đây là một số hình ảnh một người bạn của tôi chụp trong ngày giỗ Vú.


Thắp hương trên bàn thờ Vú .


Chụp hình kỷ niệm với các con gái, dâu và con trai của Vú

Với 3 người con gái của Vú:
“cô bé” thứ ba từ bên trái, là người đem cà phê Người thứ tư từ bên trái thỉnh thoảng cũng ra phụ với Vú.

Nhớ Café Bà Vú ở Đại Học Vạn Hạnh


Cuốn vở xích-lô dày đúng 100 trang
Ghi ngang dọc mấy trăm tên con nợ
Có con nợ đã bỏ đi
Có con nợ còn ở lại
Có con nợ vừa trả xong 
Có con nợ ….cười trừ
Cuốn Sổ Đọan Trường trông cũng dễ thương
Nhưng có khối kẻ chưa nhìn đã sợ
Thầm ước: “Tối nay trời mưa trôi dùm ông con số nợ
để sáng mai ông hiên ngang làm lại cuộc đời.”
 
Những chiếc ghế thấp, bàn vuông, chen lấn nhau ngồi
Trung bình một tách Café, 4 bình trà nóng
Vú vẫn vui như người mẹ hiền kiên nhẫn
Gắng gượng nhìn đàn con (nợ) ký sổ mỗi ngày.
 
Những con nợ nghèo nhưng thích sống trên mây
Nợ Vú trả chưa xong đã bàn nợ nước
Chưa ra khỏi nhà đã tả cảnh núi rừng xuôi ngược
Vá túi chưa xong nhưng toan tính chuyện vá trời
Tương lai cụt dần như con hẻm 220
Quá khứ đen như con kinh Nhiêu Lộc bốc mùi hôi quanh năm suốt tháng
Chiều mưa lớn nước ngập chân cầu Trương Minh Giảng
Hai tấm ny-lông không đủ che quán Vú nghèo nàn.
 
Những đứa con (nợ) của Vú ngày nào 
Lần lượt đi xa
Đứa xuống phố làm quan
Đứa lên rừng làm giặc
Đứa làm báo, làm văn, làm nhạc, làm thơ, làm tiền, làm luật
Đứa thích đấu tranh nên được làm tù
Buồn cuộc đời cũng có đứa đi tu.
 
Đôi lúc tình cờ như những chiếc lá thu
Dăm con (nợ) trở về thăm
Ngõ hẻm còn đây
Quán Café đã vắng
Nước vẫn chảy qua cầu Trương Minh Giảng
Mà Vú già xưa như mấy trắng phương nào.
 
Những con nợ nghèo giờ biết ra sao
Có còn nhớ một thời áo cơm lận đận
Nhớ Thiền Viện, Thư Viện, Giảng Đường, người yêu, bè bạn
Nhớ người đi và nhớ kẻ không về
Tiếng nhạc buồn, ai hát để ai nghe?
 
Cuốn vở xích-lô dày đúng 100 trang
Cho con trả Vú hết cả lời lẫn vốn
Vú mỉm cười: “Nơi Vú ở không bạc tiền vẫn sống”
Nén hương lòng, con xin trả Vú bằng thơ.
Trần Trung Đạo

  Nhân đọc bài viết của Anh Trần Trung Đạo vìết về Giỗ Bà Vú, xin gửi lại Quý bạn Vạn Hạnh một  tấm hình cũ của Quán Bà Vú chụp bên trong khuôn viên Viện Đại Học Vạn Hạnh. Bên ngoài là con hẻm 220 Trương Minh Giảng,nơi Quán Bà Vú tọa lạc 
Từ trái sang phải: Người bị che nửa khuôn mặt  chỉ nhớ tên là Anh Nghiệp, cựu SVKHXH khoá1 mà bạn bè thân ái gọi là Lưu Mậu Nghiệp. Sở dĩ có tên này là vì Anh Nghiệp rất giỏi môn Thống Kê do Giáo sư Lưu Mậu Thành giảng dạy. Nghe nói là Anh Nghiệp đã từ trần từ lâu rồi
 Người thứ hai ngồi quay lưng lại nên không nhận diện được
Người Thứ Ba là Phạm Bằng Tường ( KHXH 1)
Người Thứ tư là Lê công Thành ( Tự là thành Cá La Oách ) ( KHXH 1)
Người thứ Năm : không nhận diện được
 Người thứ 6, 7 là  Chị Lê Ngọc Hùng và Anh Anh Lê Ngọc Hùng ( tự 5 Hùng ) ( KHX
H 1)